loading...

Ám ảnh người vợ bế con đỏ hỏn đứng cả đêm trước nhà nghỉ, giờ này chồng đang…

VN_15bfbbe049752e3419cf5497t0937e4f4

Chị Mai Thị Duyên (sinh năm 1984, quê tỉnh Thái bình) cho biết mình đã có 6 năm làm lễ tân tại một nhà nghỉ thuộc quận Nam Từ Liêm (Hà Nội). “Nhà nghỉ có 24 phòng. Mỗi ngày, tôi đón chừng 60 lượt khách. Ngoài một số khách tỉnh xa còn lại các cặp đôi đến nhà nghỉ thường thuê theo giờ”, chị Duyên nói.

Vì lý do nhạy cảm và cũng không muốn làm phiền, chị Duyên hạn chế tò mò, hỏi chuyện khách. Tuy vậy, trong quá trình làm ở đây ròng rã nhiều năm, chị đã vô tình chứng kiến nhiều chuyện khiến bản thân bị ám ảnh, mãi không thể quên được.

Chẳng hạn mới đây nhất, khoảng 10 giờ tối, chị Duyên để ý thấy có một người phụ nữ bế con nhỏ xíu đứng bên kia đường, mắt nhìn chăm chăm về phía cổng nhà nghỉ. Cứ mãi như vậy cho đến khi đồng hồ chỉ 11 giờ đêm, chị Duyên đóng cửa đi ngủ thì người phụ nữ này mới thẽ thọt bước vào. Chị sụt sùi kể chuyện chồng mình ngoại tình trong lúc chị ở cữ. Hôm nay, anh ta nói với vợ phải đi trực đêm để lén lút đón nhân tình vào nhà nghỉ ngủ với nhau.

VN_15bfbbe0b974587019cf5534t0937e4fb

“Lúc nói chuyện với tôi, chị ấy khóc, nước mắt nhòe nhoẹt. Đứa trẻ trên tay chị cũng gào khóc theo. Tuy nhiên vì quy định của nhà nghỉ, tôi không thể để người ngoài lên phòng. Tôi khuyên chị ấy nên về nhà, giữ gìn sức khỏe cho mình và cho con. Thế nhưng chị ấy vẫn cố nài nỉ”.

Không khó để chị Duyên nhớ ra chồng của người phụ nữ này là ai. Đúng là anh ta đi cùng một cô gái trẻ đến đây thuê phòng ở qua đêm. Chị Duyên bèn phân tích cho người phụ nữ khốn khổ ấy hiểu: “Nếu chị muốn chờ thì phải chờ đến sáng. Tôi thấy chị mới sinh, cháu bé còn đỏ hỏn, ngồi chờ suốt đêm thì không được đâu”. Người phụ nữ nghe xong vẫn thút thít khóc nhưng có vẻ ngại làm phiền nhân viên nhà nghỉ nên đã chịu bế con trở ra. Lúc này chị Duyên mới trút tiếng thở dài, đóng cửa đi ngủ.

Tưởng người đàn bà kia đã lặng lẽ chấp nhận số phận, chấp nhận nỗi đau bị phản bội, chấp nhận mình thua cuộc nhưng ai ngờ đâu sáng hôm sau tỉnh dậy, chị Duyên phát hiện bà mẹ vẫn “gan lì” bế con đứng đó. Hóa ra người phụ nữ trẻ không buông bỏ ý định. Chị đã chấp nhận thức ròng rã cả đêm qua trong sương gió lạnh lẽo tối tăm để chờ đến khi trời sáng, bắt tận tay chồng tằng tịu với nhân tình.

Hình ảnh người phụ nữ đang ở cữ lại đêm hôm ôm con đứng đó, lầm lũi như một cái bóng khiến chị Duyên xót xa, ám ảnh. Cùng là phận phụ nữ với nhau, chị Duyên hiểu những thương tổn hằn sâu trong tim bà mẹ trẻ. Mới sinh xong, người ta cần được chăm sóc, bảo bọc, đặc biệt là sự yêu thương, tâm lý từ người chồng nhưng đằng này…

VN_15bfbbe01971b76019cf5477t0937e4f1

Ai đó đã từng nói: “Cuộc đời phụ nữ: 18 năm làm công chúa, 1 ngày làm hoàng hậu, 9 tháng 10 ngày làm quý phi, cả đời còn lại làm nô tỳ”. Chỉ là sự ví von thôi nhưng sao nghe chua chát quá. Phụ nữ sinh ra đã khổ nhưng vốn dĩ họ có đủ sức mạnh để vùng lên. Chỉ có điều đa số không tự tin, cứ ngỡ mình yếu đuối để rồi cả đời vẫn ngụp lặn trong nước mắt. Như người mẹ trẻ ôm trên đây. Chị tần tảo sớm hôm, mang nặng đẻ đau để rồi người đàn ông kia đối xử với chị hời hợt, nhẫn tâm. Vậy mà chị vẫn cố chấp chạy theo để trông thấy cảnh người đàn ông “ăn phở”, để hơn thua, và để một lần nữa làm tổn thương mình. Chị quên mất rằng bản thân cũng là con người, có quyền được hạnh phúc, được yêu thương, tôn trọng. Chị quên mất sức khỏe của mình, của con cái mới đáng được đặt lên hàng đầu thay vì đứng đó đêm hôm chực chờ trong khi gã đàn ông tệ bạc kia đang đê mê hoan lạc. Như vậy liệu có đáng?

Tất nhiên là không! Vậy thì phụ nữ ơi, xin đừng mềm yếu, đừng hơn thua, đừng cố chấp vì một kẻ tiểu nhân không xứng đáng. Hãy mạnh dạn buông bỏ, sống vì mình, vì cha mẹ, vì con, vì những thứ không bao giờ biết phản bội.

Bình luận


Copyright © 2016 Gác 8