loading...

Quặn lòng cả gia đình nhiễm HIV mà không biết nguồn lây: Cha còn 1 triệu để dành... lo hậu sự cho con

Khoa Truyền nhiễm (Bệnh viện Nhi Trung ương), một căn phòng nhỏ nằm khuất phía sau dãy buồng bệnh chính. Phòng có 3 bé đang điều trị. Tất cả các em đều bị nhiễm HIV. Giường bệnh trong cùng, có đứa trẻ nhỏ đang khóc ré lên vì đau đớn, đôi môi lở loét, tay trái nhiều vết thâm đen, tay phải có ống ven được lấy sẵn, còn đôi chân thì gầy gò, tong teo.

Bà L.T.X (SN 1968) và anh H.V.Ch (SN 1990, xóm Thượng, xã Đồng Ruộng, huyện Đà Bắc, tỉnh Hòa Bình) đang chuẩn bị chuyển phòng cho bé H.M.C (20 tháng tuổi). Đã 20 tháng tuổi nhưng bé C chỉ nhỉnh hơn trẻ sơ sinh chút. Nhìn cháu nằm ngủ trên giường bệnh, cả bà X, anh Ch. và những người có mặt ở phòng bệnh ai nấy đều xót xa. Bởi lẽ, bé C bị phơi nhiễm HIV từ bố mẹ. 20 tháng tuổi nhưng bé chưa biết đi, chưa biết nói, chỉ chực nằm một chỗ suốt ngày và khóc đòi bố.

Người đàn ông tưởng chừng đã phải bất lực khi vợ mất, cả gia đình lây nhiễm HIV mà không hiểu từ đâu

Người đàn ông tưởng chừng đã phải bất lực khi vợ mất, cả gia đình lây nhiễm HIV mà không hiểu từ đâu

"Hôm nay con đỡ nhiều rồi em ạ, mọi hôm còn khóc to nữa cơ", anh Ch. từ buồng vệ sinh đi ra, cất lời. Anh dùng cái khăn vừa giặt sạch lau tai và mặt cho con trai. Mỗi lần anh nghiêng người con, bé C. lại khóc ré lên vì đau đớn.

“Biết rằng con đi viện chẳng ai là sướng cả, nhưng nhìn những cháu bé mới 15 – 18 tháng đã biết đi, biết gọi bố, gọi mẹ, gọi bà mà tôi thấy thương cho con, thương chính bản thân mình. Tôi rất thèm khát được nghe tiếng con gọi “bố ơi” nhưng con trai tôi tới giờ vẫn như đứa trẻ sơ sinh”, nói tới đây, anh Ch. nghẹn giọng.

Không biết bao đêm, anh Ch thức trắng để trông con, có những lúc anh chạy vào nhà vệ sinh khóc vì thương con, thương cho số phận của mình.

Anh Ch. khá rụt rè và ngại ngùng trong cuộc trò chuyện. Anh biết bản thân mình và con trai đều bị phơi nhiễm HIV nên rất ngại nhìn thẳng vào mắt người đối diện. Anh nói lí nhí vì sợ người ngoài nghe thấy. Anh đánh mắt đi chỗ khác vì buồn tủi. Chúng tôi chỉ thực sự trò chuyện với nhau khi tôi đưa tay ra nắm lấy tay anh. Khi đó, anh mới bắt đầu kể về số phận nghiệt ngã của mình.

Anh Ch. lập gia đình cách đây 3 năm. Nhà tuy nghèo nhưng anh luôn cố gắng vun vén cho gia đình. Khi bé C chào đời, niềm vui như được nhân lên gấp bội nhưng con được 2 tháng tuổi cũng là thời điểm mở ra chuỗi những ngày bất hạnh của gia đình khi con anh bắt đầu phải tìm tới bệnh viện để điều trị bệnh ho và viêm phổi, tiêu chảy.

Cứ vậy cho đến khi con được gần 18 tháng, vợ anh bỗng nhiên ốm nặng, rồi phải ra Bệnh viện đa khoa tỉnh Hòa Bình cấp cứu. Tại đây, vợ anh được chẩn đoán bị viêm phổi nặng và điều khiến cả gia đình choáng váng khi bác sĩ thông báo vợ anh nhiễm HIV. Chỉ một thời gian rất ngắn sau, vợ anh qua đời.

Cháu bé là niềm hi vọng cuối cùng của người cha, anh chỉ mong con đỡ bệnh, đỡ khổ...

Cháu bé là niềm hi vọng cuối cùng của người cha, anh chỉ mong con đỡ bệnh, đỡ khổ...

Vợ mất, căn nhà nhỏ chỉ còn 2 cha con anh Ch. Một sáng nọ, anh không ra ruộng làm việc. Anh bế con lên viện làm xét nghiệm. Nỗi lo sợ và thấp thỏm lấn át suy nghĩ của người đàn ông chưa đầy 30 tuổi, tay bế đứa bé 18 tháng tuổi. Nhận kết quả trên tay, cả thế giới thêm một lần nữa sụp đổ: 2 cha con dương tính với HIV.

"Khi đó chỉ biết chấp nhận thôi" , anh Ch. thở dài.

Không biết nguồn lây bệnh từ đâu, bản thân vợ chồng anh cũng chỉ là những người nông dân suốt ngày "cắm mặt" ở ruộng. Nhưng từ ngày cả xóm đều biết nhà anh 3 người đều bị mắc căn bệnh thế kỷ, thành thử ai cũng xa lánh và kì thị. Người ta sợ lây nên ngại tiếp xúc, "né" gặp anh được lúc nào thì hay lúc đó. Cả bầu trời phía trước tối đen. Nhà không còn tiền anh Ch. cũng chẳng dám vay mượn hàng xóm.

“Lo việc cho vợ xong, tổng tài sản trong gia đình chỉ còn 1 triệu đồng. Tôi dự định để số tiền đó để lo hậu sự khi con qua đời. Thế nhưng hàng đêm nhìn con khóc trong đau đớn, tôi không đành lòng và quyết định bắt xe đưa con ra viện tỉnh thăm khám, tại đây do bệnh tình con quá nặng nên đã được chuyển xuống Bệnh viện Nhi Trung ương điều trị”, anh Ch chia sẻ.

Tại đây, một lần nữa bác sĩ chẩn đoán cháu C mắc bệnh HIV, đồng thời còn bị viêm phổi, viêm tai giữa và tiêu chảy… Các bác sĩ cho biết, hiện tại ưu tiên số 1 là điều trị viêm phổi, tiêu chảy cho cháu, sau đó điều trị dinh dưỡng nâng cao thể trạng, song mới tính đến phương án điều trị dự phòng HIV.

Còn về phần mình, sau khi đến các cơ sở y tế, được sự tư vấn của các bác sĩ anh Ch đã về địa phương đăng ký uống thuốc ARV (thuốc điều trị dự phòng HIV, nhằm giảm tải lượng virus).

Bản thân anh cũng từng nghĩ tới cái chết. Số phận trước đó đã khổ, đã gian nan giờ lại càng thêm long đong. Anh thương con trai - đứa bé mới chào đời nhưng đã phải chịu cảnh nằm một chỗ chờ thuốc men mỗi ngày. Anh muốn con mình cũng như những em bé khác, chạy nhảy và vui chơi. Đặc biệt, anh mong một ngày, bé C. sẽ cất giọng, gọi anh một tiếng "Ba ơi!".

Sau khoảng thời gian chìm trong những suy nghĩ miên man về cái chết, anh Ch. tự vực dậy chính mình. Bé C. chính là nguồn động lực lớn nhất đối với anh. Anh muốn cố gắng và hai cha con sẽ cùng đồng hành trên chặng đường còn rất dài trước mắt.

Thoáng nhìn mẹ đang dõi ánh mắt về phía đứa cháu duy nhất của mình, đôi mắt anh Ch. đỏ hoe khi nghĩ tới cuộc sống sau này, con cháu lần lượt ra đi, không biết bà sẽ như thế nào.

"Tôi mong muốn con đỡ bệnh để cuộc sống 2 cha con bớt khó khăn. Mình về còn tiếp tục sống, chứ suốt ngày đi viện thế này khổ lắm. Tôi cũng ước mong con sẽ phát triển như những đứa trẻ bình thường khác, không còn những đớn đau, không còn bệnh tật", giờ đây, anh Ch. không còn nghĩ tới cái chết, anh nghĩ về con nhiều hơn.

Mọi sự đóng góp quý độc giả có thể liên hệ theo số điện thoại của anh Ch.: 0966.971.526

Tầng 2 - Khoa Truyền nhiễm - Bệnh viện Nhi Trung ương.

Ông Quách Công Lâm – Chủ tịch UBND xã Đồng Ruộng, nơi anh Ch sinh sống cho biết, ở địa phương, Ch là thanh niên hiền lành, không nghiện ngập, chơi bời, lêu lổng… “Anh Ch nhiễm HIV có thể do nguyên nhân khách quan nào đó. Theo tìm hiểu, trước đây vợ anh C.h đi làm ở Hà Đông – Hà Nội, có thể trong quá trình đi làm bị nhiễm bệnh, tuy nhiên người đã chết rồi nên chúng tôi không dám khẳng định”, ông Lâm nói.

Cũng theo ông Lâm, ở địa phương gia đình anh Ch. là hộ cực nghèo, bản thân và con cái ốm đau nên bây giờ khó khăn chồng chất khó khăn.

Bình luận


Copyright © 2016 Gác 8